Cánh Thơ Tình Mùa Thu

NGƯT PHAN ĐÌNH NGÂN – BD:
KỲ HẢI
Cánh Thơ
Tình Mùa Thu
(MỪNG CẬP BẾN BẢY BA)
Tác Giả
Thân Kính – Mến Tặng:
THẢ THƠ
Lại thả sang chiều những cánh thơ
Tình yêu cuộc sống
chẳng phai mờ
Trời cao ngả cuối
đầy sao hẹn
Biển rộng bờ xa ắp
bãi chờ
Bữa nọ đôi vần chưa
dám tỏ
Giờ đây mấy tập
chẳng nào sơ
Trang đời viết tặng
người tri kỷ
Một cõi tâm hồn
thỏa ước mơ.
THÚ GIAO BÔI
Chẳng cứ phòng sang
sẽ lại chơi
Gian nhà giản tiện
vẫn thường nơi
Mình nghiêng bạn
ngả luôn đầm ấm
Chén vợi ly đầy mãi
thảnh thơi
Ngõ nhỏ nào tô mà
tím nhạt
Làn da chẳng họa
bỗng hồng tươi
Đời vui lắm dịp say
rồi tỉnh
Mỗi buổi hòa giao
chục tiếng cười.
TUÔN VẦN
Tháng chạp tròn
năm, chửa mãn vần
Tâm hồn sống động
vẫn tuôn vần
Hoa tình mãi nở
ngày mưa cuốn
Quả đạo còn ươm bữa
gió vần
Sự thể lưu nguồn
xây mẫu tứ
Thời gian giữ mốc tạo khung vần
Dòng thơ chảy mãi xanh hoài vọng
Hẹn những mùa sau thả tiếp vần.
DÒNG THƠ
Như đà thấm đậm giữa dòng thơ
Mải miết chèo bơi trải bến bờ
Sóng vỡ vờn trăng tàn trộm nhớ
Buồm giương bỡn gió lộng thầm mơ
Ngôn từ chặt chẽ nào đâu dở
Vận tứ chu toàn cũng chẳng sơ
Xướng họa vui vầy thêm gặp gỡ
Tình sâu ấp ủ những mong chờ.
LÀM THƠ
Khát vọng làm thơ ấy thế mà…
Tầm đàn kiếm sách việc xem ra…
Thất ngôn lập tứ khi nhìn lại…
Lục bát gieo vần lúc hiểu là…
Ước gặp nhà thơ tung bút với…
Mong theo nghệ sĩ múa gươm và…
Bao nhiêu thi phẩm dường như vẫn…
Tố chất là nền cũng phải qua…
THÚ UỐNG RƯỢU CẦN
Nắng ngả sang chiều đã chậm rơi
Cùng
nhau gặp gỡ cắm cần chơi
Nhà
riêng mát mẻ vò đang độ…
-Ôi!
Ngỡ
tới chầu ba, đủ lượt rồi
Chừng
như rượu đã thấm mềm môi
Cần
theo chẳng đặng, mà sao vẫn?...
-Thôi!
Ngất
ngưỡng làm thơ vịnh bể đời
Thơ
mình đã xướng đợi thơ người
Canh
tàn chẳng mấy ai còn họa…
-Trời!
Rộn
rã gà xa gáy ỏ o
Dăm
cần ngã vểnh sát bên vò
Đèn
khuya đọng khoảng vàng leo lét…
-Khò!
TRONG
MƠ
Chờ người tri kỷ gặp trong mơ
Mơ cảnh đêm qua thả cánh thơ
Thơ dưới bầu trời reo ngỡ gió
Gió trong đồng nội phất như cờ
Cờ người tiến thủ dương cao thế
Thế kẻ thoái lui hạ thấp cơ
Cơ hội cho đời từ vốn sống
Sống mà khoáng đạt đáng mong chờ.
CHIA SẺ THƠ
Thời gian chẳng một lúc nào quên
Vẽ bức trần gian của vạn niên
Nắng vẫn dừng chân vờn bậc sảnh
Mưa còn trở gót gõ bờ hiên
Tâm thành dệt tứ hoài thanh tĩnh
Đạo sáng khai dòng mãi ả yên
Xúc cảm làm thơ cùng bạn hữu
Niềm vui ước vọng hải hà thêm.
CHIÊM NGHIỆM
Ta đà gặp những ai cần gặp
Hẳn đã quên người
buộc phải quên
Vạn lý ban đầu theo
lẽ phải
Muôn đường khởi sự
hướng điều nên
Tranh màu cuộc sống
không phù phiếm
Cảnh sắc thời gian
vẫn tự nhiên
Mến mộ thi đàn –
yêu tất cả
Đầy vơi hạnh phúc ở
tâm hiền.
MONG BẠN ĐẾN THĂM NHÀ
Lâu rồi bạn chửa
tới chơi nhà
Cổng vẫn khép hờ
vọng khách xa
Ao trước đang
mùa chài bắt cá
Vườn xưa đúng
dịp đuổi gom gà
Thơ chờ bạn họa
vừa khai vận
Trà đợi người
tầm mới ủ hoa
Thổn thức ngóng
trông ai chẳng thấy
Thơ - trà mấy độ
ta - cùng - ta.
BÊN TRỜI MƠ
Thương chiều lặng gió lững
lờ sương
Sương bãng lãng bay dưới nắng hường
Hường dải quai thao
em nhập hội
Hội đoàn áo gấm bạn
theo phường
Phường Đông diễn tặng
người xa xứ
Xứ Bắc gọi mời kẻ
lạc phương
Phương sống bên trời
mơ mỗi bước
Bước đời trải nghiệm
những yêu thương...
RƯỢU VÀ XUÂN
Rượu đã
lên men báo tiết Xuân
Ly đầy tiếp bạn Rượu tình Xuân
Nguyên Tiêu
xuống núi thơ tâng Rượu
Đông Chí lên
thuyền Rượu tiễn
Xuân
Rượu
khánh kính dâng mừng tuổi lão
Rượu đào
chúc tụng đón thời Xuân
Suối vàng bao kẻ
còn ưa Rượu
Mượn Rượu tẩy trần để vọng Xuân.
NHẶT THƠ
Hãy nhặt thơ về với mảnh đời
Thôi màng huyễn
hoặc chốn xa vời
Chìm trong mạch
sống câu trào rỗng
Nổi giữa tình yêu
tứ mặn mòi
Lửa bút ngàn xưa
còn rạng rỡ
Hồn thi vạn
thuở vẫn thanh ngời
Ngày qua, ước vọng rồi
mai nữa
Hãy nhặt thơ về với
mảnh đời.
CÁM ƠN MÙA THU CỦA TÔI
Thu từ thuở ấy bấy năm rồi
Thu của không gian cuộc sống Tôi
Thu mấy hoa tàn không trở lại
Thu bao trái rụng đã xa xôi
Thu tình thắm thiết qua mưa cuốn
Thu nghĩa keo sơn trải sóng dồi
Thu trước làm nên Thu hiện tại
Thu mai ước hẹn sáng tinh khôi.
TUỔI BẢY BA
Tới Bảy Ba rồi đặng
rõ thân
Đường xa chẳng mệt
gối chồn chân
Buồm dong biển lặng
đang về bãi
Tứ mở thơ trào mãi
hiệp vần
Ửng rạng chim hòa giao trước ngõ
Hoàng hôn cháu rộn rã ngoài sân
Cây đời hứa hẹn mùa hoa quả
Thỏa mãn niềm mơ ngoại Bát Tuần.
GIÀ AN
LẠC
Cây già để lại trái hoa cành
Giã cảnh “quan
trường” sống đạm thanh
Cậy cấp - qua thời
so bậc cấp
Nhờ danh - hết buổi
sánh tầng danh
Thôi rồi cổ thụ reo
đồi xám
Chẳng nữa kình ngư
lướt biển xanh
Gửi gắm niềm tin
vào hậu thế
Tâm hồn khoáng đạt sống an lành.
KÍNH NGƯỜI
NƠI XA
Mấy ai sức lực sánh Cha tôi
Cả xã trầm trồ khen ngợi rồi
Lượm lúa đồng sâu trào nước mắt
Cày rang ruộng cạn đẫm mồ hôi
Nhà nông vất vả nào than đất
Nghề gốm gian nan chẳng giận trời
Công việc cộng đồng cùng gánh vác
Thương con thương cháu sống vui đời.
HƯỚNG NỘI
“Cây
đời hứa hẹn mùa hoa quả
Thỏa mãn niềm mơ ngoại Bát Tuần”
Cây cỏ ươm chồi ngậm nắng Xuân
Đời vui thấm đậm cảnh quây quần
Hứa thăm trường cũ thời yêu mến
Hẹn lại cố hương thuở thiết thân
Mùa tới mùa qua tường bão tố
Hoa tàn hoa nở rõ phong trần
Quả tim hướng nội sâu nguồn cội
Thỏa mãn niềm mơ
ngoại Bát Tuần.
NHỚ NGƯỜI TUỔI QUI TIÊN
Bữa ấy Người đi độ
Bảy Ba
Con còn tác nghiệp
ở xa nhà
Cành nêu báo hiệu
điều tang tóc
Giấc mộng truyền
tin cảnh xót xa…?!
Chẳng ngại mai này
đau trắc ẩn
Nào lo hậu thế động
sơn hà
Hoa nòi qủa giống
Cha giành lại
Đặng phúc an thường sống vị tha.
TIẾN SĨ VỀ
QUÊ
“Cả họ mừng vui chàng Tiến
sĩ
Toàn thôn phấn khởi lúa
xanh bờ”
Cả
đời nắm được mấy thời cơ
Họ
giỏi còn Con chẳng dại khờ
Mừng
cuộc sống an lành ước nguyện
Vui
công việc ổn thỏa mong chờ
Chàng không quản sức trai bền chí
Tiến
thủ mười năm vững thế cờ
Sĩ
đỏ về quê hồng trí tuệ
Toàn thôn phấn khởi
lúa xanh bờ.
MẸ TÔI
Trải những ghềnh sông lại dốc đèo
Càng thương nhớ Mẹ thuở thời neo
Nghề nông áp lực không ngừng nghỉ
Nghiệp gốm eo xèo vẫn mải theo
Ngỡ lửa lò nung còn rực cháy
Như dòng nước chảy mãi trào reo
Người mong thỏa nguyện đường Con Cháu
Vững chí bền gan vượt hiểm nghèo.
TRI ÂN CHA
MẸ
Bảy mấy Xuân qua vẫn chửa già
Bóng hình Phụ Mẫu sáng tim Ta
Đêm thơ quán phố vui như thể…
Ngày hội đình làng rộn ngỡ mà...
Nghĩa tự ấu thơ luôn sáng láng
Tình khi già lão chẳng phôi pha
Cho Con kiêu hãnh về Cha – Mẹ
Thành kính dâng
Người
những đóa hoa.
KÍNH MẸ
Thổn thức niềm mơ
hình bóng Mẹ
Ngổn ngang nỗi hẹn
đấng sinh thành
Khi thời trai tráng
ham làm lụng
Lúc tuổi thơ non
mải học hành
Ý thiện minh tường
lên mẫu kiệt
Tâm thanh bộc bạch
với trời xanh
Làm con chẳng đặng
đường nhân thế
Kính Mẹ bài thơ tạ
đức lành…!
MUA VÕNG CHO BÀ
Chiếc võng vừa mua
để tặng Bà
Tiền chi sắm sửa -
quĩ chung nhà
Hay là hợp chủng
hàng trong quán
Dễ thỏa tầm bao bạc
chúng ta
Mãn nguyện nằm đưa
từ lúc nhỏ
Nên chừ cũng vậy
đến khi già
Lời ru khát vọng
trao bầy trẻ
Trải rộng thời gian vẫn thiết tha.
ĐÊM THU ĐẶC
BIỆT
13-9-2016
Lúc nửa đêm, mưa
thánh thót rơi
Giai âm lan tỏa
khắp nơi nơi
Đích Tôn kháu khỉnh
chào dòng tộc
Gốc Cội xanh tươi
nẩy nhánh chồi
Phước Tổ ngàn năm
xin báo đáp
Ơn Trời vạn thuở
nguyện vun bồi
Thu nay Nội Ngoại
mừng Minh Khánh
Hứa hẹn tương lai
sẽ rạng ngời.
BOY MỘT TUẦN TUỔI
20-9-2016
Chiều nay Minh
Khánh được tuần rồi
Cứ ngỡ như đà lớn
lắm nơi!
Cặp mắt mơ mơ, tay
quẫy quẫy
Đôi môi chép chép,
miệng cười cười
Hình như Cháu Nội
vui nhà mới
Có lẽ chồi non vẫy
nắng tươi
Chưa thể bằng thơ
mà dỗ được
Xin nhờ sữa Mẹ vỗ
về thôi.
BOY 10 THÁNG TUỔI
13-7-2017
Em Boy mười tháng
mải mê bò
Cha Mẹ con trai đẹp
ước mơ
Hai chị Bee, Belle
chiều các kiểu
Ông Bà Nội, Ngoại
nựng bao trò
Ngôi nhà ấm áp vang
lời trẻ
Không khí thanh
bình rộn tiếng thơ
Đại thụ dang nhành
xanh bóng mát
Hoa thơm trái ngọt thỏa mong chờ.
NIỀM RIÊNG
Chú Mự nay thì
đã Bảy Mươi
Hai Nàng Bốn Cậu
chửa vinh người
Nghề nông lúa
lạc khi chồi biếng
Nghiệp gốm nồi
niêu lúc nụ lười
Đất Tổ chia phần
đà nóc đỏ
Mồ Cha tách sự vẫn
lùm tươi
Tài non thế độc
niềm riêng quá
Chẳng biết bao lâu mới
đổi đời?
ĐƯA CHÁU ĐI HỌC
Tinh mơ mới tỉnh ra
Lật đật nổ xe
ga
Đứa chị đòi:
lên lớp,
Con em uốn: ở nhà
Ông đùa: thôi, nghỉ
nhá!
Cháu khóc: ấy, đi
mà!
Nắng rạng xe bon
tiếp,
Ngày vui ắp tiếng ca.
CHƠI CÙNG
CHÁU
Boy đà sắp nửa niên
Gốc cội thỏa bình
yên
Nối dõi ân trời đất
Kế thừa phúc tổ
tiên
Lời ru lan trước
ngõ
Tiếng hát vọng sau
hiên
Tuổi lão chơi cùng
cháu
Vui ngày tháng dịu
hiền.
THÔI NÔI CHO BOY
13-9-2017
Giờ Boy -
Cháu đã trọn đầy niên
Một búp
chồi ngoan cạnh gốc hiền
Ngủ ngáy hò
la cười thoải mái
Nô đùa nũng
nịu khóc hồn nhiên
Như rày bởi
huệ ân Trời Đất
Được thế
nhờ công đức Tổ Tiên
Nội Ngoại
mừng vui tình thấm đậm
Trà thơm
rượu mới cảnh đoàn viên.
CHUYỆN VỚI BÀ
Nghe tiếng thu về
gió nhẹ bay
Lung linh màu nắng
rạng trời mây
Hoàng Thành tĩnh lặng
miền Hương Ngự
Hà Tĩnh quê xa ước
vọng đầy
Chợt hiểu bà - ông
tuổi đã nhiều
Mai mưa trưa nắng
chuyện phiêu diêu
May gần dâu rể cùng
trai gái
Thư thái bình an những sớm chiều
Gắng sức cùng con những việc thường
Tâm hồn khoáng đạt ắp yêu thương
Thông gia, bầu bạn tình chân thực
Chia sẻ cùng nhau vượt dặm trường
Thu nay Minh Khánh trọn năm rồi
Có cháu, ông bà ta quá vui
Hai chị Bee - Belle ngoan ngoãn thế
Cây đời nội ngoại mãi xanh tươi
Dâu hiền, rể thảo ơn trời phật
Cháu nội, ngoại ngoan phúc tổ tiên
Con gái con trai
đều tiến tới
Gia đình hòa thuận,
sống bình yên
Thông gia thân
thiện là vô giá
Là cội nguồn cho
thế hệ sau
Nhân tiệc đầy năm
mừng cháu Khánh
Nâng ly vì hạnh
phúc dài lâu.
Huế, 16h ngày 18-7
Đinh Dậu tức 8-9-2017
KHI CON KHÔN LỚN
MẸ CHA YÊN LÒNG
Khi Đông
về rải rác heo may
Con nhỏ
dại thân cỏ lá cây
Khôn liệu
hôm rồi bao thiếu đủ
Lớn suy
bữa tới mấy lưng đầy
Mẹ từng
hy vọng qua cơ cực
Cha đã
ước thề vượt đắng cay
Yên ả
sáng - chiều - sau tối muộn
Lòng tin
ánh sáng rạng mai này.
TRƯỚC MỘ CHÁU
Ra đi mới độ Năm
Mươi Xuân
Vội vã lau khô
mạch bụi trần
Thương Mẹ chăm
Con yêu Vợ trẻ
Kính trên nhường
dưới trọng người thân
Vào ra Xuân Hải
thờ Tiên Tổ
Đi lại Cẩm Xuyên
phụng Thánh Thần
Ước vọng nhân
gian đành gửi lại
Âm dương vạn thuở chẳng chia phân.
Huế, 09h ngày 20-6 Đinh Dậu
BÊN MỘ ANH
Anh đã ra đi trọn Chục Năm (1)
Em về viếng mộ chốn Anh nằm
Vòng nhang gió lạnh mờ sương trắng
Chén rượu men sầu nhạt khói lam
Bổn phận tề gia luôn hiếu vẹn
Chức năng phụng quốc đã tâm toàn
Mưa cồn nắng núi hương đồng nội
Dẫn lối Anh sang cõi Niết Bàn.
(1) 2007-2017
VẮNG LẠNH
(Tưởng niệm Anh, Em và Cháu trai họ Võ
Sau 10 năm rồi sau 10
ngày)
Vắng lạnh triền miên nỗi bể dâu
Buồn thương số mệnh đã phai nhầu
CHA rời để lại bao điều ước
CHÚ biệt còn đây những sở cầu
CHÁU phải xa trần gian vội vã
Còn chăng tất cả một u sầu
Mười năm nỡ chịu ba người mất
Hỏi cõi nào cho phép nhiệm mầu?
MỪNG ANH VÀO
TUỔI “HY”
(Thân tặng
Anh L.H.K, Nhân dịp
lên Thọ 70)
Mừng Anh: Xuân trọn
Bảy Mươi rồi
Trải nghiệm đầy vơi
cảnh sự đời
Nhiệt huyết xông
pha ngày trận mạc
Điềm nhiên gánh vác
buổi nương đồi
Ơn Trời, phúc Tổ
phù sinh hệ
Nghĩa Đảng, tình
Dân hợp thế thời
Trí lực bình an, cờ
tiếp bạn
Rượu mới, trà thơm…
sống thảnh thơi.
MỘT THOÁNG
CỒN TÈ
(Thơ vui)
Rủ nhau đi nhậu lẽ
nào khem
“Súng đạn” đầy bao,
chẳng kẻ kèm
Ngó thấy chình tươi
trườn đã thích
Nghe thầm mú sống
quậy mà thèm
Kìa, chàng ếch đại
bao lồng mỏng
Ối, ả cua con thắt
lạt mềm…!
Không khí Cồn Tè
rôm rả quá
Vài be, cả tốp hát…
xuyên đêm.
VÙNG SÂU NGÀY KHỐN KHỔ
Đã rất lâu chưa về xứ Thượng
Giờ đây có dịp viếng làng trên
Nhà xưa vách đất tình êm ấm
Lối cũ rào cây nghĩa thắm bền
Gió cuốn mưa quây còn bất ổn
Cơm mo nước ống vẫn chưa yên
Vùng sâu sớm nắng chiều dông tố
Những mảnh đời tan tác đảo điên.
NÚI SÔNG QUÊ MÌNH
Nếu chẳng sông dài
e núi thảm
Không rừng chắc
suối sẽ buồn đanh?
Bờ La mấy độ bồi
thay lở
Ngọn Hống bao lần
cháy lại xanh
Hát dặm Lam Hồng
thương đức Mẹ
Ca Trù Cổ Đạm nhớ
tình Anh
Người xa dạ vẫn
hằng mong ước
Mảnh đất quê nhà
tựa bức tranh.
VỀ HÀ TĨNH
Tôi lại về Hà
Tĩnh sớm nay
Nắng mơn man
tỏa, gió bay bay
Biển Đông vời
vợi hồn mê mẩn
Núi Hống cheo
veo dạ đắm say
Điệu ví nhân
tình lan điệp khúc
Đàn Kiều thế
thái nẩy từng dây
Nước non thắm
thiết từ muôn thuở
Bát ngát yêu
thương mãi chốn này.
LŨ QUÉT
Viết về Sơn La, Yên Bái – Tháng 7,8-2017
Lũ quét tàn
hoang một dải quê
Nào đâu dễ vợi
cảnh ê chề
Nhà dân đổ nát đường
cơ cực
Lớp học san bằng bãi thảm thê
Bão tố từng qua nghèo ở lại
Cơ hàn gặp phải đói quay về
Gần xa hãy rủ tình nhân hậu
Quyết liệt xua dần nỗi tái tê.
SÔNG NGỰ
HÀ
Ngàn cây trải nhánh vọng chiều sang
Gió thoảng vờn mây trắng mịn màng
Dải lụa vòng quanh từ giữa thị
Đôi bờ uốn lượn tới ven làng
Dòng trôi quyến rũ màu thanh nhã
Phố quyện hồn nhiên nét dịu dàng
Đã trải bao đời nay vẫn vậy
Yên bình lịch lãm Ngự Hà giang.
GIẾNG ĐỒNG
Một vũng nằm sâu ở cánh đồng
Không nguồn nước mạch khỏi dòng sông
Là nơi ngỏ hẹn tình tươi thắm
Phải chốn trao thề nghĩa mặn nồng
Mỗi gánh về xa chờ kẻ đợi
Từng quang ở lại đón người trông
Hồn nhiên giản dị đời thôn dã
Những chuyện buồn vui thẳm đáy lòng.
LÀNG TÔI
Chiều
chiều vọng cảnh lại trông vời
Nhớ
cánh hải âu vượt sóng khơi
Sáng
rộn làng chài bên cửa biển
Đêm
vui xóm gốm dưới lưng đồi
Ca
Trù Cổ Đạm về bao xứ
Kiều
truyện Nguyễn Du tỏa khắp nơi
Gốm
phẩm, lời ca… từ đất mẹ
Theo
ta đi suốt chặng đường đời.
TA
VỀ XỨ NGHỆ
Ta về xứ Nghệ sáng
Xuân nay
Câu giận câu thương
vợi lại đầy
Núi Quyết, sông
Lam… tình thắm đượm
Nam Đàn, cửa Hội…
nghĩa sâu dày
Tượng đài Lãnh Tụ
uy nghi đó
Dấu bước Ba Mươi
dũng mãnh đây!
Nhân kiệt địa linh
miền đất hiếm
Danh lam thắng cảnh
mấy nơi tày?
CHIỀU NGHI XUÂN
Người ơi, chầm chậm
nghe câu hát
“Hết giận rồi
thương” gợi nỗi niềm
Xuống bến Giang
Đình đi ví ghẹo
Lên triền Núi Hống
viếng chùa thiêng
Xuân Thành mải miết
quành ra biển
Cửa Hội xôn xao nối
đất liền
Lãng đãng câu Kiều
qua xóm chợ
Nao nao nhớ Cụ
Nguyễn Tiên Điền.
VỀ LẠI XÓM SƠ
Con đường trở lại
xóm thời sơ
Gặp ngõ từng quen
phủ ánh mờ
Dãy núi đàng tây
chừng lở động
Dòng kênh cận bắc
ngỡ xiêu bờ
Đâu rồi lớp trẻ
chăm đồng mạ
Chẳng rõ ai già lọc
kén tơ
Ở giữa quê vùng đô
thị hóa
Lâu về sẽ khác lạ
ngày thơ.
ĐÔNG TÀN XUÂN SANG
Quãng lạnh từng cơn
bớt hẳn rồi
Cần chi ngủ nướng,
dậy mà thôi
Đào tơ nẩy nụ chào
năm cũ
Ngõ nhỏ làm thơ
ngóng bạn chơi
Mở trí thông đường
thêm ngã vượt
Sầu tâm chặn lối
giảm dòng bơi
Vườn Đông trỉa hạt
ươm chồi mới
Trái mọng Xuân này
sẽ thỏa thơi.
TỪNG THỜI MÀ NGẪM
Khó khó khăn khăn
đã một thời
Mơ mơ mộng mộng
khéo mà chơi
Non còn thấp thấp
cao cao nữa
Biển ắt sâu sâu cạn
cạn rồi
Ấm ấm no no muôn
kẻ rước
Bần bần rách
rách chẳng người mời
An nhiên phú phú
thi thi vậy
Thực thực không
không trải sự đời.
TRƯỜNG HỌC NGÀY THỊ TRƯỜNG
Bàn tính
liên miên chuyện việc làm
Mong con đỗ đạt ghế “làm quan”
Bút chưa
giũa lưỡi đà suy “lách”
Vở đã
rách lề vội nghĩ “toan”
Trống giục
liên hồi bên trước sảnh
Trò đi
lững thững dọc hành lang
Cầu Thầy đức tốt tri thâm thúy
Sự nghiệp đăng
đầy bảng vẻ
vang.
NGHỀ THẦY
1.
Nghề thầy gắn bó
nghiệp văn chương
Chiêm nghiệm
trầm thăng những chặng đường
Trỉa hạt chờ
mong ngày ngọt trái
Trồng hoa ngóng
đợi buổi thơm hương
Con đò thuở ấy
không rời hướng
Kẻ lái năm xưa
chẳng lạc phương
Ký ức vơi đầy
muôn kỷ niệm
Buồn vui đắng
ngọt với nhà trường.
2.
Buồn vui đắng ngọt
với nhà trường
Gợi lại bao nhiêu
những mến thương
Bạn cũ chia tay
từng mấy nẻo
Trò xưa giã biệt đã
bao phương
Duyên đò ngang dọc
nào sai bến
Phận lái bôn ba
chẳng lạc đường
Rạo rực lòng ta
miền quá khứ
Dư âm tiếng trống
buổi tan trường
3.
Dư âm tiếng trống
buổi tan trường
Đọng mãi tình đời
nỗi luyến thương
Những cánh chim
xanh bay khắp ngả
Bao chùm trái chín
tỏa muôn phương
Lơ thơ phượng đỏ
rơi đầu ngõ
Lác đác cúc vàng nở
cuối đường
Cứ thế, Hè đi Thu
trở lại
Nghề thầy gắn bó
nghiệp văn chương.
MUNG LUNG
ĐÊM
Nghe da diết tiếng cuốc đêm sương
Sao lập
lòe rơi xuống viễn phương
Quán trống
trơ bên
hè ngõ phố
Cây ngơ
ngác dưới bóng đèn đường
Tình tha thiết suốt thời yêu dấu
Nghĩa sắt son muôn thuở mến thương
Bước chập
chờn đường dài lỡ nhịp
Dạ mung lung
lạc dấu đời thường.
MÙA CHỚM HẠ
Tiếng cuốc nỉ non phía cuối đồng
Hồ sen lác đác nở vài bông
Chùm mây trăng trắng soi dòng uốn
Làn gió lơ thơ vuốt mái bồng
Nhịp sống ào ào trôi bất tận
Thời gian vội vã
chảy vô song
Còn ai chầm chậm cùng ta nữa
Hạ có vấn
vương Xuân khứ không?
TIẾP NGƯỜI
“XA LẠ”
Ngoài sân tiếng lẹp kẹp buông ra
Có lẽ người “xa lạ”
đến nhà
Trà búp hương bay
bay cứ nghĩ…
Cà phê vị khét lẹt như là…
Trong thời loạn khó khăn - thân thiết
Giữa lúc bình đầy
đủ - lảnh xa
Chẳng dám mừng lông bông
ghé lại
Nắng mưa muôn trắc trở rồi qua.
MỘT DẶM DU
XUÂN
Mây trời chở nắng lững lờ bay
Mặt nước pha sương sóng sánh lay
Nữ tú cầm ca hơn hớn diễn
Nam thanh thả lái ngất ngây say
Cỏ non tới độ mơn
man thắm
Tuổi trẻ đang thì mộng mị đầy
Nhớ hẹn du Xuân, mê mẩn đợi
Cuộc đời lắm dịp thảnh thơi thay!
MỘT NÉT THỜI GIAN
Bàng Đông trước gió rụng lào xào
Cánh én trời Xuân liệng nảo nao
Vạt nắng đầu Thu vờn bãng lãng
Con đò cuối Hạ lướt chênh
chao
Tình em mở lối xanh
rời rợi
Đức mẹ gieo mùa
thắm ngọt ngào
Dòng chảy thời gian trôi hối
hả
Khi thì êm ả, lúc xôn xao.
MUA VUI CŨNG
ĐƯỢC
MỘT VÀI
TRỐNG CANH
Mua gì lúc chợ đã tàn phiên
Vui độ bao
nhiêu mới vợi phiền?
Cũng phận hồng
nhan sao nỡ bạc
Được duyên thắm
nguyệt lẽ nào đen?
Một thời trắc
trở cơn tình ái
Vài trận lao
đao sới bạc tiền
Trống điểm đêm
tàn chưa chợp mắt
Canh dài ngày
ngắn, thể nào yên?
ĐI QUA GƯƠNG
Thường khi gặp phải
bóng lồng gương
Đỉnh trán hằn thêm
những vạch đường
Tự ngẫm: Xuân nào xa bản quán
Mà nay tóc đã phủ đầy sương?
Danh phần có lẽ cho
là được
Nghiệp sở dường như
thế cũng thường
Số phận an bài nên miễn kể
Bình minh vẫn rạng cuối đêm trường.
SẮC MẦU
QUANH TA
Chiều buông đỉnh núi ráng màu Vang
Nắng xuống lòng sông lấp láy Vàng
Róc rách về xuôi dòng suối Bạc
La đà trên mái khói chiều Lam
Thanh liêm thủng thẳng vui lầu Tía
Nhũng lạm vô chừng khổ vết Chàm
Đêm hội Nguyên Tiêu trào mực Tím
Thả hồn vịnh nguyệt rạng nhan Cam.
LỠ NHỊP
Muốn hỏi (?) bao lâu hết dãi dầu
Sinh ra kiếp nặng (.) tự ban đầu
Dòng đời sâu sắc (/) qua nguy biến
Nhịp sống thở than (!) trước bể dâu
Chấm lửng (...) buông ra hay
nắm nữa?
Ngoặc đơn ( ) khép lại biết
về đâu?
Kép (“...”) đàn lỡ nhịp đành sai hẹn
Bóng ngã (~) ca nương chạnh khúc sầu.
TÌNH HẸN
“Ba sinh âu hẳn
duyên trời chi đây”
Ba, bảy lênh
đênh chẳng phụ tình
Sinh từ đạo
chính hạnh nguyên trinh
Âu là thử
thách yêu tàn sắc
Hẳn phải gian truân sống cực hình
Duyên bạc rã rời trông đã thảm
Trời xanh tắc loạn nghĩ mà kinh
Chi bằng ước hẹn bền son sắt
Đây đó chung đường dẫu khổ vinh.
KIẾP SẮC TÀI
“Lời rằng phận bạc cũng là lời chung”
Lời xưa vẫn đó ngẫm đâu sai
Rằng kiếp trần gian đã thuận bài
Phận số nào qua miền khổ ải
Bạc tiền khó vượt cõi bi ai
Cũng từng một thuở lừng danh sắc
Là trải bao lần nổi tiếng tài
Lời vận sau rồi thành cát bụi
Chung qui thế sự bởi ông trời.
TÌNH NGHIỆT
NGÃ
Anh hùng gặp
gỡ gái thuyền quyên
Nghiệt ngã
niềm vui lẫn muộn phiền
Thúy Nữ đài
thư tình đã quyện
Từ Trai mãnh
tướng nghĩa đà yên
Tuần qua ước
hẹn bền thân phận
Tháng lại
giao thề trọn mối duyên
Ý ngọc lời
châu nào giữ được
Khi Trời
chối bỏ giấc mơ huyền.
CUỘC SỐNG VÔ
THƯỜNG
Đời ai chẳng muốn được vuông tròn
Bão quật dòng quây khỏi xói mòn
Nhịp bước hồi xưa mờ dũng khí
Làn mơ thuở nọ bớt vàng son
Trăng về núi, nhẩm mùa Thu tới
Tính độ Đông tàn, nắng lại non
Cuộc sống vô thường bao cõi tạm
Buồn vui cốt ở đáy tâm hồn.
SÔNG CUỐI
THU
Mặt nước mờ xanh
sóng dịu dàng
Dòng trôi thấp
thoáng bóng đò ngang
Sương chiều tím
thả phương về biển
Nắng muộn hồng
dăng hướng ngược ngàn
Điệu ví hôm nào
xao xuyến nhạc
Câu hò buổi ấy
mộng mơ đàn
Tàn Thu vội vã
vào hoa cúc
Để lại trời xa
ánh nguyệt vàng.
TRONG GƯƠNG CHIẾU HẬU
Có thể từng qua
nhiều khúc quẹo
Chưa lần vấp ngã
nhờ khôn khéo
Đường hoang vượt
núi mấy cheo leo
Ghềnh thác qua sông
bao ngoắt ngoéo
Trí tuệ tiên lường
hướng thoái - theo
Tâm hồn dẫn dắt
phương ngang - chéo
Trong gương chiếu
hậu hiện muôn đèo
Để ngẫm sau lần qua khúc quẹo.
HƯU RỒI
Đã nghỉ hưu rồi sao
cậy thế?
Nên về xóm núi hay
làng bể
Trưa dừng huyễn
hoặc chốn thi đàn
Tối bớt mung lung
nơi chính thể
Kiến thức xa xưa
chẳng đáng ghi
Tinh thần đổi mới
không màng kể
An nhiên tự tại lúc
về già
Luyện nết nhu mì
thôi ngạo nghễ.
NGÀY TÁI NGỘ
“Chẳng
trong chăn gối, cũng ngoài cầm thơ”
Chẳng trọn tao khang giữa thế gian
Trong
bao cách trở chốn cơ hàn
Chăn
hiu sắc bạc Kiều đa nạn
Gối
mỏi thân sầu Trọng khổ nan
Cũng
biết đáy lòng, bên nghĩa đất
Ngoài
tình non, vẫn hiểu thâm can
Cầm
kỳ - tri kỷ ghi bền dạ
Thơ
họa - tri âm nhớ dặm ngàn!
CỦA TIN GỌI
MỘT
CHÚT NÀY LÀM
GHI
Của cải trần gian thảy mọi
người
Tin vào thế giới sẽ thay thời
Gọi thù kết bạn hòa tâm đạo
Một dải phân đôi trái sách trời (1)
Chút chút, láng giềng sang quậy biển!
Này này, viễn quốc đến cam lời!
Làm sao các nước gần nhau lại
Ghi nhận lòng tin mãi sáng ngời?
(1)Dẫn ý một câu thơ trong
bài “Nam quốc sơn hà” của Lý Thường Kiệt đã được Cựu Tổng thống Mỹ Obama nhắc
tới nhân chuyến thăm tại Việt Nam, tháng 5-2016.
THƯỜNG NHẬT VỚI ĐỜI
1.
Mãi để tâm hồn rạng ước mơ
Mùa Xuân vẫn đến tự bao giờ
Chân trời phẳng lặng màu mong nhớ
Ngõ nhỏ trầm tư sắc đợi chờ
Nỗi khổ như dòng sông cạn bến
Niềm vui tựa sóng biển reo bờ
Thời gian - bức ảnh đời chân thực
Nghệ sĩ là ta kẻ ngốc khờ.
2.
Giương buồm cưỡi sóng vượt xa bờ
Mãi để tâm hồn rạng ước mơ
Biển mặn nguồn sâu lòng vẫn khát
Đường xa nghĩa thẳm dạ luôn chờ
Đang nghèo vượt khó vơi niềm quẫn
Đã phú tham tiền chịu cảnh nhơ
Cuộc sống đa chiều khi tỏ rõ
Trời quang ắt tạnh dải mây mờ.
3.
Chửa rõ từ đâu tới nghiệp thơ
Người dưng đất lạ chẳng thờ ơ
Còn ươm cuộc sống ngời mai cảnh
Mãi để tâm hồn rạng ước mơ
Sải cánh lưng trời qua bão giật
Guồng chân góc bể vượt sương mờ
Niềm vui tuổi lão hòa nhân thế
Một bức tranh tằm vẫn nhả tơ.
4.
Về hưu ngỡ trở lại thời sơ
Hết giận rồi thương mãi chẳng ngờ
Vật chất giàu sang nào cảm nghĩ
Tinh thần khoáng đạt vẫn mong chờ
Luôn trồng ý tưởng xanh hoài
vọng
Mãi để tâm hồn rạng ước mơ
Thỏa mãn niềm riêng từ cuộc sống
Là bao hạnh phúc đẹp vô bờ.
5.
Nhớ Mẹ muôn lần nghĩ thẩn thơ
Làm Con hiếu thảo đã bao giờ?
Mưa dồn mái lủng lưng còm cõi
Bão nổi đường khuya mắt mịt mờ
Thấu nghĩa lòng đau thời nhỏ dại
Hàm ân ruột nát buổi non khờ
Muôn đời Mẫu – Tử tình sâu đậm
Mãi để tâm hồn rạng ước mơ.
VƯỢT BỂ ĐỜI
Vững lái buồm căng
vượt bể đời
Hừng mai dải nắng
dạt dào rơi
Còn
chăng sóng cả trên dòng cuộc
Vẫn
lại tràn khoang đến tả tơi?
Cánh nhạn mơ mòng
qua cõi thẳm
Kình ngư vọng ước
trải miền khơi
Niềm vui mỗi chặng
thêm ngày mới
Bỏ kiếp trầm luân
hợp lẽ trời.
GIỚI THIỆU THI PHẨM
“CẬP BẾN BẢY MƯƠI”
Tác giả Phan Đình Ngân –BD Kỳ Hải
Huế, Mùa
Thu 2015
CẬP BẾN BẢY MƯƠI với 152 bài thơ đường luật, trong đó có 34
bài thơ họa của các bạn thơ (được sắp xếp theo trình tự thời gian gửi về tác
giả) và 118 bài thơ của tác giả, gồm 5 phần:
1>Mừng 70 Xuân lập nước
2>Cập Bến Bảy Mươi với những bài thơ họa của nhiều bạn thơ
3>Tản mãn cùng Tôi
4>Thơ phụng họa của tác giả
5>Thơ được phổ nhạc
1.NHỮNG VẦN
THƠ HAY VÀ THẤM ĐẬM TÌNH THI HỮU CỦA CÁC TÁC GIẢ HỌA TẶNG KỲ HẢI NHÂN CẬP BẾN
BẢY MƯƠI
CSV Nguyễn Hoàng Anh, ĐT
0942407398:
Bỗng nhớ Bạn nay Bảy Chục rồi
Hồn thơ Kỳ Hải mãi xuân thời
Hồn thơ mộc mạc, tình chân thật
Dưỡng dục lòng ta biết dựng đời.
Tác giả: Phạm Thị An – BD Hoài
An, ĐT 01697568705:
Với những chồi xưa xanh lộc suối
Và bao trái trước ngát hương đồi
Tác giả: Tôn Thất Viễn Bào, ĐT
0903577119:
Nhớ lại những gì mình tạo dựng
Lòng không hổ thẹn với người đời.
Tác giả: Trần Thanh Châu-BD Ngọc
Xanh, ĐT 0912606979:
Kể chi tuổi tác đã già rồi
Dạy học làm nghề suốt một thời
Tác giả: Hồ Ngọc Diệp, BD Ngọc
Diệp, ĐT 01642106121:
Thân bằng xướng họa:
nguồn vui mới
Một cõi “như như“ thoải
mái đời.
Tác giả: Ngô Hoa, ĐT
01236012034:
Đường thi – giáo án - hành trang ấy
Mang tận Bách Niên, sáng láng đời.
Tác giả: Lê Văn Hóa- BD Triều
Sơn, ĐT 02343826410:
Vườn ươm giáo dục đầy hoa trái
In đậm hồn Ta, Ta nhớ đời.
Tác giả: Trần Lê Hoành,
09133242026:
Chăm lo nghề nghiệp mê thi phú
Thả bước
thênh thang suốt dặm đời.
Tác giả: Trần Kim Hồ-BD Hải Như, ĐT 0932425317:
Dạy chữ
luyện tâm khá vất vả
Ung dung khắc họa tượng lưu đời.
Tác giả :Trần Văn Huy, ĐT
0913401728:
Niềm tin khát vọng vô bờ bến
Sự nghiệp công danh sang láng đời
Tác giả: Ái Khanh, Tp Đà Nẵng:
Khí phách kiên cường vang đá núi
Tâm hồn hào hiệp vọng nương đồi…
…Vun trồng đạo đức ngời tâm thức
Xướng họa thơ văn đẹp với đời!
Tác giả: Nguyễn Duy Khương, ĐT
01224551397:
Mạch sách tuổi già thi với phú
An nhiên tự tại mãi yêu đời.
Tác giả Hoàng Xuân Kỳ, ĐT
0936535157:
Lúc trẻ sá chi trèo đỉnh núi
Về già chẳng ngại vượt lưng đồi
Tác giả: Đặng Văn Lạng -BD Văn
Lang, ĐT 01223968033:
Chúc bạn Đình Ngân Bảy Chục rồi
Tràn đầy tráng kiện nét xuân thời…
…Thả hồn thắm thiết tình thi sĩ
Nếp sống niềm vui cả cuộc đời.
Tác giả: Trần Bửu Lâm –BD
Đường Giang, ĐT 0905665067:
Bao nhiêu trò học đều thành đạt
Mấy chuyến đò đưa đã vững bơi…
…Còn Ba Mươi Bậc không bao nữa
Leo tiếp theo đà tới Đỉnh Đời.
Tác giả: Hoàng Lộc, TP Huế:
Ngoảnh lại tâm mình nghe tự tại
Vui cùng bằng hữu nhạc -thơ -đời.
Tác giả: Vũ Quốc Lâm:
Thương về Cổ Đạm ôm đàn luyến
Tạ Huế nâng ly ngát tuổi đời.
Tác giả: Đặng Như Lễ - BD Song
Như, ĐT 01213519800:
Tâm hồn dào dạt niềm mơ ước
Nhân thế chung tay kiến thiết
đời.
Tác giả: Hoàng Phương Lượng-BD Việt Yên, ĐT 0953377132:
Nhiều khi sóng gió không nề chống
Lắm lúc thác ghềnh chẳng nản bơi
Tác giả: Đinh Đại Minh –BD Thi
Hữu, ĐT 01657577803:
Mỏi mòn ngòi bút vẫn chưa rồi
Bởi cái tâm kia việc tứ thời…
…Tuổi cổ lai hy vào Ghế Thọ
Đem thơ làm lễ tạ ơn đời.
Tác giả: Phạm Thanh Nhàn, ĐT
01656893193:
Sóng lừng trùng điệp không buông lái
Nước đổ muôn chiều chẳng quản bơi…
…Niềm tin cuộc sống nuôi hy vọng
Thanh thản lạc quan bước tiếp đời.
Tác giả: Mai Văn Phô – BD Việt
Bình, ĐT 0914042217:
Sông văn bồi đắp vui mùa hội
Biển trí thung dung thỏa sức bơi
Tác giả: Đinh Minh Sang –BD Thanh Minh, ĐT 0935782246 :
Công danh lợi lộc cũng yên rồi
Suy ngẫm xem ra cũng có thời
CSV- Thái Sinh, ĐT 0913294626:
Mừng Thầy vào Ghế Thọ nay rồi
Phía trước còn xuân những vận thời…
…Thi phú – gia đình và sự nghiệp
Thanh tao sáng láng dấu yêu đời.
CSV Trần Mậu Tí, ĐT
0948056377:
Đam mê thi phú, yêu nghề nghiệp
Chắp cánh niềm vui suốt cuộc đời.
Tác giả: Lê Hoàng Thanh, ĐT 0948555459:
Giáp Ngọ chùng cương về cuối núi
Ất Mùi hái lộc phía lưng đồi
Thời gian tri kỷ đang vào tuổi
Thi phú thăng hoa với sự đời.
Tác giả: Tôn Nữ Xuân Thảo, ĐT
02343526868:
Gian khó đường dài tay vững lái
Sông sâu biển cả mái chèo bơi…
…Nhớ mãi ơn thầy vun cội gốc
Non sông đủ lực – hiến dâng đời.
Tác giả: Ngô Đình Tố, ĐT
0942486376:
Tóc xanh soi nước cùng trăng suối
Mái bạc vờn mây với gió đồi...
CSV Nguyễn Văn Tuấn, ĐT
012585812305:
Ơn Thầy - thế hệ nuôi hy vọng
Mãi mãi vươn lên giữa cuộc đời.
CSV Nguyễn Việt Thường, ĐT
0913020712:
Vẫn lắm chồi xưa xanh cạnh suối
Còn nhiều trái trước chín ven đồi
CSV Đặng Đình Thương, ĐT
0914173323:
Nhiều khi thanh thản xuôi chơi biển
Lắm lúc nhàn thơi ngược vãn đồi
Tác giả: Lê Đình Vũ –BD Linh
Trai, ĐT 01282742824:
Thuyền nâng giác tuệ chăm chèo chống
Bục giảng tâm hồn vững lái bơi
2.TÔI GIỚI
THIỆU THƠ TÔI – KỲ HẢI
Có thể nói, thơ là tri âm tri kỷ của tôi –
Kỳ Hải. Thơ là môt phần đời sống tinh thần quan trọng của tôi.
Là dân làm thơ không chuyên, cũng như bao
nhà thơ khác, mỗi đứa con tinh thần được ra đời đâu dám mong có nhiều bạn đọc
tìm về:
Thơ tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, tôi bày ra mua…
Tôi vẫn giữ được thói quen: trong khi vừa
tìm đọc và thưởng thức thơ của các thi sĩ, của các bạn thơ, thì vừa đam mê
chiêm ngưỡng thơ của bản thân mình vậy. Tôi như vừa là kẻ thả thơ lên bầu trời
cao mênh mông rồi chính là người nhặt thơ mình về lại mặt đất rộng lớn để ở mọi
nơi mọi lúc trong tâm hồn tôi luôn có thơ.
Khi thả đôi vần hòa nghĩa tử
Lúc xe vài tứ quyện ân sinh. (trích bài
“Khi đời có thơ”)
Hay, nhiều khi tôi hình dung thơ trong dòng
trôi dạt dào và vô định của sông suối bao la, trong muôn thanh âm ồn ã và câm
lặng từ nơi bến bãi, rồi ở đó, tôi đã viết:
Chắp nối dòng trôi bờ vực suối
Góp gom chuỗi lặng bến xe tàu
Để nên mạch chảy theo năm tháng
Tràn xuống bể thơ ngập sắc màu. (trích bài “Ta và
Thơ”)
Thơ tôi kể về những gian truân vất vả trong
đời sống mọi người, khi thì do thiên tai hạn hán:
Vạt gió phơn cào phía bãi giang
Nắng xanh đổ rát cả rừng hoang
Sông mùa nước kiệt đìu hiu quá
Xao xác trưa hè nỗi ngổn ngang
(trích bài “Sông mùa nước cạn”)
Với bao gian nan về giao thông đi lại ngược
xuôi trên những miền bãi ngang thường gặp, như:
Đi sang xóm dưới gai đầy động
Sải ngược làng trên cát xếp đồi (trích bài “Con đường đã mở”)
Và cả khi lao đao bởi sản xuất kinh doanh
còn nhiều bất lợi:
Nghề nông, nghề biển... bao dầu dãi
Làm gốm, ươm tơ... mấy chống chèo (trích bài “Truyền thuyết Ca trù Cổ Đạm”)
Việc nghèo đói chưa dứt, sự phát triển
thiếu bền vững ó đâu đó trên những vùng sâu, vùng xa được chia sẻ trong thơ:
Trên nền đá núi không manh trải
Dưới khoảng đêm rừng chẳng bếp soi
Trẻ nhỏ lang thang mơ lớp
học
Người già bệnh tật mộng
nơi coi
Bao giờ nghèo đói còn đeo
đuổi
Thì nỗi cơ hàn chẳng kịp
vơi... (trích bài “Mái lá lắt lay”)
Cũng
không thể phủ định, hôm nay, đâu đó vẫn đang còn thiếu lòng kiên định và len
lỏi tính cơ hội:
Chim bằng thấm mỏi bay về
núi
Lũ nhái thừa cơ uốn cọng
rều (trích bài “Chiều mờ”)
Dựng ghét bài thương vài
tứ viết
Thay đen đổi trắng mấy câu
lời
Tranh danh tích lợi đâu là
đủ
Dấu mẹo bày mưu mấy mới
thôi. (trích bài “Trò gian chính trị”)
Tuy
nhiên, ánh sáng vẫn luôn đầy ắp trên bầu trời. Những năm gần đây, quanh ta đã
có sự đổi mới căn bản để hy vọng sẽ ổn định đời sống:
Bây giờ có được con đường
mở
Xã biển quê tôi sẽ đổi
đời. (trích bài “Con đường đã mở”)
Và
Đất nước mừng năm thứ Bốn
Mươi
Bắc Nam thống nhất – hết
chia đôi
Việt Nam vững bước trên
đường mới
Vươn tới tương lai mãi
sáng tươi. (trích bài “Thời gian đỏ”)
Thơ
tôi nói về người thân – theo cách viết hướng nội, như bố mẹ, anh em, vợ chồng,
con cháu:
Mới hiểu: Mẹ Cha thì có
một
Trọn đời giành tất cả cho
ta. (trích bài “Ngẫm sự”)
Và
Chú đã đầu quân lính Cụ Hồ
Vào mùa lúa trổ tiết sang Thu
Ra quân Chú lại về thôn xã
Trọn áo nâu sồng trải nắng
mưa. (trích bài “Người em bộ đội”)
Và
Giản dị dịu hiền thân lúa
nước
Chân thành mộc mạc nhánh
sim đồi
Bên Mình yên ấm và vui –
khỏe
Nên một gia phong thỏa
mộng đời. (trích bài thơ tự họa “Mình thương”)
Và
Các Cháu giờ đây lớn thật
rồi
Hồn nhiên trong sáng tuổi
niên thời
Tuổi thơ học tập và rèn
luyện
Hướng tới tương lai xứng
với đời. (trích bài thơ tự họa “Cháu yêu”)
Bên
cạnh đó, tôi đã nhân cách hóa những con giáp gần gũi với cuộc sống thường niên:
Nào
là “con Mão” từ trong bài “Con mèo mướp”:
Có lúc thi tài leo cột bỡn
Đôi khi đọ sức vọt trần
chơi
Coi chừng bọn nhắt sờ xơ
mép
Cảnh báo sói con gặm cụt
đuôi.
Nào
là “con Dần”, trích trong bài “Cọp giấy”:
Cháy sém ngày thơ lông cứ
đốm
Mài rèn thuở nhỏ vuốt càng
tôi
Thương thay mãnh hổ không
rừng rú
Họa lắm còn tranh vẽ để
chơi.
Nào
là “con Dậu”, (trích trong bài “Nhắn chú gà choai”) thì:
Đôi khi cúng tế ngồi bàn
thượng
Thi thoảng đỏ đen chọi sới
xa
Đẳng cấp khác nhau qua
tiếng gáy
Cần chi đấm đá nát xương
da.
Nào
là "con Thân" (trích trong bài "Thương con khỉ nhỏ"):
Cành cao chẳng sợ leo sưng
bụng
Dốc đứng nào lo trượt bể
gan
Bắt chước vì chương trình
lập sẵn
Ngu ngơ bởi thực tế nghèo
nàn.
Là
"con Tuất", trích trong bài "Con Cún trông nhà"
Lạ đến canh chừng giương
mắt sủa
Quen sang hớn hở vẫy đuôi cà
Trung thành với chủ dù nghèo – vượng
Gắn bó theo nhà mặc cận – xa.
Có cả "con Ngọ" đã vào thơ,
từ trong bài " Vịnh năm Ngựa 2014":
Ngựa thuần mấy bận quên đường cũ
Ngựa chứng bao lần mộng lối hoang
Ngựa đã thắng cương vào thế cuộc
Ngựa tràn khát vọng đỉnh vinh quang.
Không chỉ nhân cách hóa các con vật, mà đến
những đồ vật, sông núi, trăng sao, gió mây, cây cỏ... cũng có trong thơ tôi với
mong muốn mô tả nội tâm sống động muôn vẻ của chúng theo phong cách hướng
ngoại vậy.
Như là đời những chiếc lá mỏng
manh trong bài "Đời lá" để cảm nhận sắc lá hóa đời:
Lá trọn đời chăm lo nhựa trắng
Lá từng ngày khát vọng trời xanh
Lá vàng thanh thản rơi về cội
Lá để lại cây trái tím lành.
Hay quan sát "Mùa lá bàng
đỏ" để chiêm nghiệm cái nét cội nguồn:
Lá vợi trên nhành rơi xuống gốc
Xuân tràn trước ngõ lướt qua Đông
Đời như chiếc lá bên trời ấy
Cháy hết thời xanh mới rực hồng.
Hoặc là qua bài "Hồn
đá" trong thơ tôi, viết về một nét thanh tao bất khuất:
Bao dung tự tại vươn thành núi
Thoáng đãng kiêu hùng vững vách non
Chuyển núi, dời ngàn cam đổi dạng
Nhưng hồn vẫn giữ tấm keo sơn.
Và rồi có cả mùa xoan về trong bài
"Xoan vào hạ" để ghi lại một chút bâng khuâng :
Phất phơ gió thoảng hương dìu dịu
Lãng đãng nắng xe cánh tím tươi
Mỗi khi giao cảm xoan vào hạ
Chợt nhớ bao lần Xuân tím trôi.
Cả những vầng trăng luôn biến đổi theo thời
gian, trích từ bài "Trăng hẹn" :
Trước tháng dầu non mà chẳng nhạt
Sang tuần mặc khuyết đã không sờn
Đến hẹn lại về không lỗi hẹn
Ngàn năm tròn khuyết vẫn keo sơn
Và những giây phút đứng trước cơn sóng tự
nhiên cho ta cái phiêu lãng, ở bài "Sóng thu"
Đã mấy mùa pha sương đội nắng
Từng bao bận lội suối chao ghành
Sóng Thu xao động tình phiêu lãng
Ở phía dòng trôi bóng rặng xanh.
Và có những cơn "Sóng
tình" ngỡ như lăn tăn, cuồn cuộn làm rộn bước đời ta ngay cả khi
tưởng chừng như tĩnh lặng:
Lăn tăn, sóng sánh ngày mưa tạnh
Cuồn cuộn, trào dâng tháng lũ trôi
Dẫu khi triều đã sâu về biển
Sóng vẫn còn lưu dấu những thời.
Trong thơ tôi còn có những nét riêng của
người làm thơ khi được chung vui uống rượu với bầu bạn, như thể rằng:
Khoái chí liêu xiêu bay với gió
Sầu lòng ngất ngưởng liệng cùng mây (theo bài "Tỉnh - say") :
Hoặc, từ bài "Thơ và rượu" để
chia sẻ :
Không danh, chẳng lợi vui thơ rượu
Ắp rượu, đầy thơ thú đất trời
Đáng chi lũ uống chùng ăn xổi
Tàn trước rượu thơ hết thảy rồi.
Hoặc cùng thú chơi cờ ở tuổi cao niên,
trong bài "Cuộc cờ chưa kết" :
Chốt một tìm cơ lên giữa khích
Tịnh đôi tính nước ém biên chơi
Pháo gầm dâng trước rà xe tiến
Ngựa hí sang ngang cản pháo lùi
Tiến thủ đôi bên chưa thắng bại
Trời khuya đã sập ngõ lâu rồi.
Thơ tôi đã viết về các mùa Xuân – Hạ - Thu
– Đông theo những sắc màu chung và riêng:
Khi mùa Xuân sang (trích bài
"Xuân Sang"), giữa vô vàn chim muông, cỏ hoa tươi mới:
Cau xanh trước ngõ bung hương thoảng
Đào thắm trong vườn nhú nụ tươi
Lảnh lót chuông chùa ngân phía núi
Dập dìu cánh én liệng lưng trời
Mai nay khép lại Đông tê tái
Mở cửa đón ngày Xuân mới vui.
Khi mùa Xuân về thì mầm hy vọng nhú lên,
tinh thần sảng khoái thêm, để :
Dốc đứng đèo cao nào nản chí
Sông sâu vực thẳm chẳng chùn chân
Ất Mùi ước vọng luồng sinh khí
Hạnh phúc – An bình – Vận hội hanh (Trích bài "Bức tranh Dê 2015 ")
Và khi đón thêm một mùa Xuân mới thì cũng
chính là ta dường như vợi đi một mùa Đông cũ, để nhận ra rằng từ trong mùa Đông
ấy đã chớm mở mùa Xuân mai này:
Lạc chốn giao hòa Đông chớm Xuân
Bên trời man mác sóng giai âm
Mùa đi tuổi ở quên ngày lão
Trái vợi nhánh còn nhớ tuổi mầm (trích bài ”Đông chớm Xuân”)
Với nghề nghiệp, tôi cảm thức đôi điều về
cái thần, cái nền của bảng đen phấn trắng :
Bảng sắc thâm đen cho nét chữ
Phấn màu bạc trắng để niêm dòng
Nơi đây tụ hội bao tri thức
Chốn ấy mở mang những tấm lòng. (trích bài "Phấn trắng bảng đen")
Cũng như càng hiểu cái cốt, cái chất của
người thầy dạy học là ở cái tâm can:
Đạt phận "trung tâm" là kẻ học
Nên danh "điểm tựa" ở tâm can
Tâm trong để lái đò về bến
Can vững mà ươm trái chín cành. (trích bài "Người thầy")
Và khi ngẫm về cái sự đời, tôi đã có những
trải nghiệm vào thơ:
Chớ bực hoài lời phê phản bác
Đừng vui mãi khúc nhạc hoan ca
Đôi khi kẻ lạ nay thành bạn
Có lúc đường gần lại hóa xa. (trích từ
bài "Ngẫm sự")
Tôi cảm nhận một điều rằng: ở lứa tuổi
70 - "xưa nay hiếm" thì "Cảnh nhàn" thực sự đạt tới
đỉnh cao - hơn mọi bậc tuổi lão nào hết, vi còn:
Thưởng nhạc đôi dòng khi phấn khích
Làm thơ mấy vận lúc thăng hoa
Đã qua phố mạc thời ban sớm
Từng trải làng quê buổi bóng tà...
Và khi đó, mình ngỡ như được rạo rực trong
đời sống không vướng bụi trần, ắp đầy thơ mộng :
Ân tình cuộc sống ngời tâm thức
Nơi chốn thế gian cũng Niết Bàn. (Trích theo bài "Ân tình").
Cũng như :
Lối phố bàng lay bay trút
lá
Vườn quê đào lú nhú đơm
bông
Sáu Chín Đông qua, Xuân ở
lại
Để mà yêu dấu để mà mong.
(trích bài "Sáu Chín Đông qua")
Vâng,
một vài nét bộc bạch để "Tản mãn cùng Tôi" là thế.
Trở
về với bài thơ tôi xướng – bạn họa "Cập Bến Bảy Mươi" mà tôi đã
lấy làm tên cho thi phẩm này để trích 2 câu mở và 2 câu kết trong bài, rằng:
Xuân nay Cập Bến Bảy Mươi
rồi
Ngẫm lại từng qua mấy thế
thời...
Vun đắp niềm tin và khát
vọng
Thung dung viết tiếp những
trang đời.
Tôi
chân thành cám ơn và nâng niu những bài thơ họa từ các bạn thơ gửi tới tặng tôi
nhân dịp vào tuổi Bảy Mươi.
Và
hôm nay, vào Tuổi “CẬP BẾN BẢY BA”
tôi tiếp tục ra mắt thi phẩm mới: ‘CÁNH THƠ TÌNH MÙA THU”
với trên 70 bài thơ Đường Luật được thể hiện dưới các thể loại khác nhau, như
“chỉnh đối”, “khoan đối”, “ngũ độ thanh – Nđt”, …
Tác
giả mong được các bạn thơ, bạn đọc đón nhận quà tặng này – thi phẩm “Cánh Thơ
Tình Mùa Thu”- 2017 một cách thân thiện và sẻ chia vui vẻ.
NGƯT Phan Đình Ngân BD Kỳ
Hải
MỤC LỤC
|
Phần
1. TÌNH THƠ
|
|
|
THẢ THƠ (Ngũ độ
thanh - Nđt)
|
|
|
THÚ GIAO BÔI (Nđt - Cú trung đối)
|
|
|
TUÔN VẦN (Nđt
- Điệp ngũ vận)
|
|
|
DÒNG THƠ (Bát vận đồng âm)
|
|
|
LÀM THƠ (Tiệt hạ)
|
|
|
THÚ UỐNG RƯỢU CẦN (Nđt -Yết hậu)
|
|
|
TRONG MƠ (Áp cú)
|
|
|
CHIA SẺ THƠ (Nđt)
|
|
|
CHIÊM NGHIỆM (4 vận)
|
|
|
MONG BẠN ĐẾN
THĂM NHÀ
|
|
|
BÊN TRỜI MƠ (Áp cú)
|
|
|
RƯỢU
VÀ XUÂN (Song điệp
độc vận)
|
|
|
NHẶT THƠ (Nđt -Thủ vĩ ngâm)
|
|
|
Phần
2. TÌNH NHÀ
|
|
|
CÁM ƠN MÙA THU CỦA TÔI (Thủ nhất thanh)
|
|
|
TUỔI BẢY BA (Nđt)
|
|
|
GIÀ AN LẠC
|
|
|
KÍNH NGƯỜI NƠI XA
|
|
|
HƯỚNG NỘI (Tung hoành trục khoán)
|
|
|
NHỚ NGƯỜI TUỔI QUI TIÊN (Nđt)
|
|
|
TIẾN SĨ VỀ QUÊ (Tung hoành trục khoán – Lưu
thủy đối (Ltđ)
|
|
|
MẸ TÔI (Nđt)
|
|
|
TRI ÂN CHA MẸ (Tiệt hạ đối)
|
|
|
KÍNH MẸ (4 vận)
|
|
|
MUA VÕNG CHO BÀ (Ltđ-Nđt)
|
|
|
ĐÊM THU
ĐẶC BIỆT
|
|
|
BOY MỘT TUẦN
TUỔI
|
|
|
BOY 10 THÁNG TUỔI
|
|
|
NIỀM RIÊNG (Cô nhạn nhập quần)
|
|
|
ĐƯA CHÁU ĐI HỌC (Nnbc)
|
|
|
CHƠI CÙNG CHÁU (Nnbc)
|
|
|
THÔI NÔI CHO
BOY
|
|
|
CHUYỆN
VỚI BÀ
|
|
|
KHI
CON KHÔN LỚN MẸ CHA YÊN LÒNG (Khoán thủ)
|
|
|
TRƯỚC MỘ CHÁU
|
|
|
BÊN MỘ ANH
|
|
|
VẮNG LẠNH (Ltđ-Nđt)
|
|
|
MỪNG ANH VÀO TUỔI “HY”
|
|
|
Phần
3. TÌNH QUÊ
|
|
|
MỘT THOÁNG CỒN TÈ (Thơ vui)
|
|
|
VÙNG SÂU NGÀY KHỐN KHỔ (4 vận – Cú trung đối)
|
|
|
NÚI SÔNG QUÊ MÌNH (4 vận)
|
|
|
VỀ HÀ TĨNH
|
|
|
LŨ QUÉT
|
|
|
SÔNG NGỰ HÀ
|
|
|
GIẾNG ĐỒNG (Nđt)
|
|
|
LÀNG TÔI
|
|
|
TA VỀ XỨ NGHỆ
|
|
|
CHIỀU NGHI
XUÂN (4 vận)
|
|
|
VỀ LẠI XÓM SƠ (Nđt)
|
|
|
ĐÔNG TÀN XUÂN SANG (Nđt)
|
|
|
Phần
4. TÌNH ĐỜI
|
|
|
TỪNG THỜI MÀ
NGẪM (Song điệp)
|
|
|
TRƯỜNG
HỌC NGÀY THỊ TRƯỜNG (Tập danh)
|
|
|
NGHỀ THẦY (Liên hoàn tam khúc)
|
|
|
MUNG LUNG ĐÊM (Thể nhị tam từ láy)
|
|
|
MÙA CHỚM HẠ (Thể tam tứ từ láy)
|
|
|
TIẾP NGƯỜI “XA LẠ” (Thể tứ ngũ từ láy –Tiệt hạ đối)
|
|
|
MỘT DẶM DU XUÂN (Thể ngũ lục từ láy)
|
|
|
MỘT NÉT THỜI GIAN (Thể lục thất từ láy)
|
|
|
MUA VUI CŨNG ĐƯỢC MỘT VÀI TRỐNG CANH (Khoán thủ)
|
|
|
ĐI QUA GƯƠNG (Lưu
thủy đối – Nđt)
|
|
|
SẮC MẦU QUANH TA (Thể sắc
màu)
|
|
|
LỠ NHỊP (Thể tả dấu)
|
|
|
TÌNH
HẸN (Khoán
thủ)
|
|
|
KIẾP
SẮC TÀI (Khoán thủ -
Cô nhạn nhập quần)
|
|
|
TÌNH
NGHIỆT NGÃ
|
|
|
CUỘC SỐNG VÔ THƯỜNG (Gcđ)
|
|
|
SÔNG
CUỐI THU
|
|
|
TRONG GƯƠNG CHIẾU HẬU (Luật trắc vần trắc- Bát vận đồng âm)
|
|
|
HƯU RỒI
(4 vận)
|
|
|
NGÀY TÁI NGỘ
(Khoán thủ -Giao cổ đối)
|
|
|
CỦA TIN GỌI
MỘT CHÚT NÀY LÀM GHI (Khoán thủ)
|
|
|
THƯỜNG NHẬT VỚI ĐỜI (Lộc lư ngũ bộ– Nđt)
|
|
|
|
|
|
VƯỢT BỂ ĐỜI (Nđt-Ltđ)
|
|
|
Phần 5. GIỚI THIỆU THI PHẨM
“CẬP BẾN BẢY MƯƠI”
|
|
NHÀ XUẤT BẢN ĐẠI HỌC HUẾ
07 Hà Nội, Huế - Điện thoại 0234.3834486; Fax:
0234.3819886
Chịu trách nhiệm xuất bản và nội dung
Giám đốc – Tổng biên
tập
Chịu trách nhiệm xuất
bản và nội dung
Giám đốc – Tổng biên
tập
…………………………………………..
Biên tập viên
………………………………………….
Biên tập kỹ thuật
……………………………………………
Trình bày, minh họa
Nguyễn Văn Thanh
Sửa bản in
Kỳ Hải
Đối tác bên xuất bản
NGƯT Phan Đình Ngân
CÁNH THƠ TÌNH MÙA THU
In 73 bản, khổ 14,5x
20,5 cm tại Công ty TNHH In Huế, 51A Minh Mạng, thành phố Huế. Số xác nhận đăng
ký xuất bản: ……………………………………… Quyết định xuất bản số: …………………., cấp ngày … tháng
… năm 2017. In xong nộp lưu chiểu năm 2017.
Nhận xét
Đăng nhận xét